Vietnam

Vụ Nguyễn Thành Nam:phép thử đối với tham vọng cải cách của ông Tô Lâm

Có những vụ việc mà bản thân chúng chỉ là một sự kiện.

Nhưng cũng có những vụ việc chỉ thực sự bộc lộ ý nghĩa khi được đặt trong một bối cảnh chính trị rộng lớn hơn.

Trường hợp Nguyễn Thành Nam dường như thuộc loại thứ hai.

advertisement

Nếu chỉ nhìn đây như một tranh cãi quanh một cuốn sách, người ta sẽ khó lý giải vì sao phản ứng xã hội lại diễn ra với cường độ lớn, tốc độ nhanh và sức huy động mạnh đến như vậy.

Nhưng nếu coi đây là một lát cắt phản ánh những chuyển động sâu hơn trong đời sống chính trị sau Đại hội XIV, nhiều chi tiết vốn tưởng rời rạc lại bắt đầu kết nối với nhau.

Tại sao lại xảy ra vào lúc này?

Lịch sử các chế độ xã hội chủ nghĩa từng nhiều lần cho thấy, việc một cuốn sách bị phê phán không phải là điều hiếm gặp.

Điều đáng chú ý luôn nằm ở câu hỏi khác: vì sao cuốn sách ấy lại bị chọn đúng vào thời điểm ấy? Ai là người được lợi? Và mục tiêu cuối cùng có thực sự chỉ là cuốn sách hay không?

Chính ba câu hỏi ấy khiến vụ Nguyễn Thành Nam vượt ra khỏi phạm vi của một tranh luận văn học hay xuất bản thông thường để trở thành một hiện tượng chính trị đáng quan sát.

Điều đầu tiên cần khẳng định là đây là một trường hợp rất khó xếp vào bất kỳ “khuôn mẫu” quen thuộc nào của lịch sử xuất bản Việt Nam.

Trong nhiều thập niên qua, không ít tác phẩm từng gây tranh luận dữ dội. Có cuốn bị thu hồi, có cuốn bị đình chỉ phát hành, có cuốn phải sửa chữa hoặc chờ nhiều năm mới được tái bản.

Nhưng rất hiếm khi người ta chứng kiến một chiến dịch mà trọng tâm dường như không còn là nội dung cuốn sách, mà chuyển hẳn sang việc lên án cá nhân tác giả với quy mô rộng lớn như vậy.

advertisement

Điều này càng trở nên đáng chú ý nếu nhìn vào chính nội dung và vị thế của người viết.

Theo những thông tin đã được công bố, cuốn sách không nhằm phủ nhận hay hạ thấp Hồ Chí Minh. Ngược lại, nó được giới thiệu như một nỗ lực kể lại cuộc đời Hồ Chí Minh theo cách gần gũi hơn với lớp trẻ. Có thể đồng ý hay không đồng ý với phương pháp thể hiện, có thể tranh luận về tính chính xác của từng chi tiết, nhưng rất khó xếp nó vào nhóm những tác phẩm công khai phủ nhận nền tảng chính trị của chế độ.

Tác giả của cuốn sách cũng không phải một người vô danh.

Nguyễn Thành Nam là một doanh nhân có tên tuổi, thuộc lớp những người đặt nền móng cho ngành công nghệ thông tin Việt Nam trong thời kỳ Đổi mới. Ông không chỉ thành công trong kinh doanh mà còn nhiều lần tham gia các diễn đàn giáo dục, đổi mới sáng tạo và chuyển đổi số. Một người có bề dày kinh nghiệm như vậy hẳn hiểu rõ sức nặng của từng phát biểu và từng dự án mình thực hiện.

advertisement

Chính vì thế, việc ông trở thành tâm điểm của một chiến dịch công kích đã khiến không ít người đặt câu hỏi: phải chăng vấn đề không còn nằm ở cá nhân Nguyễn Thành Nam?

Một điểm khác biệt nữa cũng rất đáng lưu ý. Trong những tranh cãi trước đây, dù gay gắt đến đâu, cơ chế xử lý vẫn chủ yếu vận hành thông qua các thiết chế chính thức như hội đồng thẩm định, nhà xuất bản hay cơ quan quản lý văn hóa. Cuốn sách có thể bị đình chỉ, bị thu hồi hoặc bị yêu cầu chỉnh sửa. Đó là những biện pháp hành chính hay chuyên môn mà người ta có thể đồng tình hoặc phản đối, nhưng ít nhất vẫn diễn ra trong khuôn khổ của hệ thống quản lý nhà nước.

Lần này, bức tranh có vẻ khác.

Trên không gian mạng xuất hiện một làn sóng phê phán với cường độ lớn, trong đó nhiều ý kiến không còn tập trung vào việc phản biện nội dung cuốn sách mà chuyển sang quy kết động cơ, nhân thân và phẩm chất của tác giả. Điều đáng nói hơn là áp lực dư luận dường như trở thành công cụ chính tạo nên sức ép xã hội.

advertisement

Chính sự chuyển dịch từ “phê bình tác phẩm” sang “đấu tố tác giả” đã khiến nhiều người liên tưởng đến những mô hình huy động quần chúng từng xuất hiện trong lịch sử các phong trào chính trị cực đoan ở một số quốc gia.

Tất nhiên, mọi sự so sánh lịch sử đều cần hết sức thận trọng. Mỗi thời kỳ đều có hoàn cảnh riêng và không thể đồng nhất những hiện tượng khác nhau. Tuy nhiên, điểm chung dễ nhận thấy là khi một cuộc tranh luận học thuật hay văn hóa không còn được giải quyết bằng lập luận, mà bằng sức ép của đám đông, thì bản chất của cuộc tranh luận ấy đã thay đổi. Từ chỗ là cuộc đối thoại về ý tưởng, nó có nguy cơ trở thành một phép thử về lòng trung thành chính trị. Đó là điều khiến nhiều trí thức quan tâm không phải vì riêng Nguyễn Thành Nam, mà vì tiền lệ mà vụ việc này có thể tạo ra cho tương lai.

Chính vì vậy, câu hỏi quan trọng nhất hiện nay có lẽ không phải là Nguyễn Thành Nam đúng hay sai trong từng chi tiết của cuốn sách. Câu hỏi đáng suy nghĩ hơn là: điều gì đã khiến một cuốn sách vốn không nhằm phủ nhận Hồ Chí Minh lại trở thành tâm điểm của một chiến dịch xã hội lớn đến như vậy?

advertisement

Nếu câu trả lời chỉ nằm trong bản thân cuốn sách, thì phản ứng ấy dường như quá mức cần thiết. Nhưng nếu câu trả lời nằm ở những chuyển động chính trị rộng lớn hơn, thì Nguyễn Thành Nam có thể chỉ là điểm khởi đầu của một câu chuyện khác, lớn hơn rất nhiều so với số phận của một tác giả hay một ấn phẩm.

Nếu không phải chuyện một cuốn sách, thì là chuyện gì?

Nếu nhìn vụ Nguyễn Thành Nam chỉ như một tranh cãi xuất bản thì rất nhiều chi tiết sẽ trở nên khó hiểu. Nhưng nếu đặt nó trong bối cảnh những chuyển động chính trị và tư tưởng diễn ra từ sau Đại hội XIV, người ta sẽ thấy xuất hiện một cách đọc khác.

Đó là giả thuyết cho rằng điều đáng chú ý không nằm ở bản thân cuốn sách, mà ở bầu không khí chính trị mà vụ việc phản ánh.

Trong hơn một năm qua, một số phát biểu của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm về cải cách, về hội nhập, về Sài Gòn như một “Hòn ngọc Viễn Đông”, hay việc nhiều lần nhấn mạnh yêu cầu đưa Việt Nam hòa vào dòng chảy phát triển của thế giới, đã được không ít người diễn giải như những tín hiệu của một cách tiếp cận thực dụng và cởi mở hơn.

advertisement

Dù những phát biểu ấy sẽ được hiện thực hóa đến đâu vẫn còn là câu hỏi để ngỏ, bản thân sự xuất hiện của chúng cũng đủ tạo nên nhiều cách diễn giải khác nhau trong xã hội.

Trong mọi hệ thống chính trị, mỗi khi xuất hiện khả năng điều chỉnh đường lối, những lực lượng có lợi ích gắn với trật tự cũ thường có xu hướng phản ứng trước tiên.

Đó không phải là hiện tượng riêng của Việt Nam mà từng diễn ra ở nhiều quốc gia trong quá trình chuyển đổi. Có người nhìn thấy ở đó cơ hội cải cách; có người lại nhìn thấy nguy cơ mất ảnh hưởng, mất vị thế hoặc mất quyền lực. Chính từ góc nhìn ấy, một số nhà quan sát cho rằng vụ Nguyễn Thành Nam có thể được hiểu như một phản ứng phòng vệ của khuynh hướng muốn giữ nguyên trạng. Đây mới chỉ là một giả thuyết, nhưng nó giúp giải thích vì sao một cuốn sách vốn không mang mục tiêu phủ nhận Hồ Chí Minh lại có thể trở thành tâm điểm của một chiến dịch xã hội mạnh đến như vậy.

Nếu giả thuyết ấy có phần hợp lý, thì Nguyễn Thành Nam có lẽ không phải là mục tiêu cuối cùng. Điều được nhắm tới có thể rộng hơn nhiều: phát đi một thông điệp đủ mạnh để những người làm xuất bản, nghiên cứu, văn hóa hay truyền thông hiểu rằng có những ranh giới không nên bước qua, dù ranh giới ấy chưa hề được xác định rõ bằng pháp luật.

Khi một vụ việc tạo ra hiệu ứng răn đe lớn hơn rất nhiều so với bản thân sự kiện, giá trị chính trị của nó không còn nằm ở số phận của một cá nhân. Điều quan trọng hơn là tác động tâm lý mà nó để lại đối với cả một cộng đồng.

Chính vì thế, câu hỏi đáng quan tâm không còn là Nguyễn Thành Nam sẽ ra sao, mà là sau Nguyễn Thành Nam sẽ là ai. Nếu phạm vi xử lý dừng lại ở một cuốn sách, lịch sử có thể xem đây chỉ là một biến cố nhất thời. Nhưng nếu sau đó xuất hiện thêm những vụ việc tương tự, nếu phạm vi tiếp tục mở rộng sang các nhà xuất bản, giới nghiên cứu, văn nghệ sĩ hay những tiếng nói phản biện ôn hòa khác, thì vụ Nguyễn Thành Nam rất có thể sẽ được nhìn lại như điểm mở đầu của một xu hướng lớn hơn. Tiền lệ, một khi đã hình thành, thường có sức sống lâu hơn chính sự kiện tạo ra nó.

Ở chiều ngược lại, cũng không nên bỏ qua một khả năng khác. Việt Nam hôm nay đang đứng trước những sức ép phát triển rất khác so với một hay hai thập niên trước. Cạnh tranh chiến lược giữa các cường quốc, yêu cầu cải thiện môi trường đầu tư, mục tiêu tăng trưởng dài hạn và khát vọng trở thành nước phát triển đều đòi hỏi một không gian sáng tạo rộng hơn, một nền quản trị hiệu quả hơn và khả năng thu hút niềm tin của cả người dân lẫn cộng đồng quốc tế.

Trong bối cảnh ấy, việc để các tranh luận xã hội chuyển thành những chiến dịch quy kết và đấu tố kéo dài sẽ khó có lợi cho hình ảnh của Việt Nam, cũng như cho mục tiêu phát triển mà chính lãnh đạo đất nước nhiều lần nhấn mạnh.

Bởi vậy, ý nghĩa thực sự của vụ Nguyễn Thành Nam có lẽ sẽ không được quyết định bởi những gì đã xảy ra, mà bởi những gì sẽ xảy ra sau đó. Nếu các thiết chế pháp luật được đặt trở lại đúng vị trí của mình, nếu tranh luận được giải quyết bằng đối thoại thay vì áp lực đám đông, thì đây có thể chỉ là một cơn sóng ngắn. Ngược lại, nếu không gian tư tưởng tiếp tục bị thu hẹp và tâm lý sợ hãi lan rộng, vụ việc này sẽ mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.

Lịch sử nhiều quốc gia cho thấy, sự hưng thịnh của một dân tộc không phụ thuộc vào việc họ có bao nhiêu tiếng nói giống nhau, mà phụ thuộc vào khả năng để những tiếng nói khác nhau cùng tồn tại trong khuôn khổ pháp luật. Một xã hội tự tin không cần biến mỗi cuốn sách thành một trận chiến chính trị. Nó để cho lập luận trả lời lập luận, để sự thật được kiểm nghiệm bằng đối thoại và để pháp quyền, chứ không phải cảm xúc của đám đông, giữ vai trò phân xử cuối cùng.

Vì thế, câu hỏi lớn nhất mà vụ Nguyễn Thành Nam đặt ra không phải là số phận của một doanh nhân hay một tác giả. Câu hỏi ấy là Việt Nam sẽ lựa chọn con đường nào trong giai đoạn phát triển tiếp theo: tiếp tục mở rộng không gian cho tri thức và đổi mới, hay thu hẹp nó vì những nỗi lo ngắn hạn.

Chỉ thời gian mới có thể trả lời liệu Nguyễn Thành Nam sẽ được nhớ đến như một vụ việc cá biệt, hay như “con dê tế thần” đầu tiên của một chu kỳ mới. Và cũng chỉ thời gian mới trả lời liệu những gì đang diễn ra chỉ là một cơn sóng nhất thời, hay là phát súng lệnh báo hiệu một cuộc công phá rộng lớn hơn đối với không gian tư tưởng ở Việt Nam.

*Bài viết không thể hiện quan điểm của RFA.

 

Tin từ RFA Read More

Show More
Back to top button